Đồng Tháp mở lớp hướng dẫn viên

Đồng Tháp mở lớp hướng dẫn viên – huấn luyện viên thể dục thể thao tiến tới Hội khỏe Phù Đổng năm 2000
Sau Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc lần thứ IV 1996 tại Hải Phòng, tỉnh Đồng Tháp đã được sự đồng tình của nhiều tỉnh trong toàn quốc về việc đăng cai tổ chức Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc lần V năm 2000.
Để tổ chức tốt Hội khỏe Phù Đổng năm 2000, tỉnh Đồng Tháp đã tiến hành hội thảo xây dựng đề án tổ chức Hội khỏe Phù Đổng với các nội dung chủ yếu như: Công tác tổ chức Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc; Đầu tư xây dựng cơ sơ vật chất phục vụ Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc; Xây dựng lực lượng vận động viên của Đồng Tháp tham dự Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc.
Thực hiện kế hoạch đã đề ra, vừa qua Sở giáo dục – đào tạo phối hợp cùng Sở thể dục thể thao Đồng Tháp đã tổ chức lớp hướng dẫn viên – huấn luyện viên tiến tới Hội khỏe Phù Đổng năm 2000.
Lớp học đợt 1: từ 10 đến 21-12-96 đã tập huấn cho 4 môn: cờ Vua, bóng chuyền, điền kinh, đá cầu. Đợt 2: Từ 19 đến 28-2-97 tập huấn cho 4 môn: bóng đá, cầu lông, bóng bàn, bơi.
Được sự giúp đỡ và hỗ trợ tích cực của trường Đại học thể dục thể thao II, lớp tập huấn hướng dẫn viên – huấn luyện viên đã được các giảng viên. Riêng môn bóng đá, đá cầu, cờ Vua do các huấn luyện viên của Đồng Tháp đảm trách. Môn bơi lội đã được sự hỗ trợ của Sở thể dục thể thao Thành phố Hồ Chí Minh và đã được các huấn luyện viên của bể bơi Yết Kiêu hướng dẫn.
Tham dự lớp tập huấn có 184 giáo viên thể dục thể thao ở các trường và cán bộ thể dục thể thao trên địa bàn toàn tỉnh. Trong lễ bế giảng lớp học, lãnh đạo hai Sở Giáo dục – Đào tạo và thể dục thể thao Đồng Tháp đã phát biểu ý kiến chỉ đạo và các yêu cầu đối với tất cả học viên dự lớp, nhằm làm tốt công tác phát triển năng khiếu, tuyển chọn và huấn luyện vận động viên tham dự Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc đạt thành tích tốt.
Hộp thư
Tuần qua, Báo thể thao Việt Nam đã nhận đợc nhiều tin, bài, ảnh của các cộng tác viên và bạn đọc trong cả nước, phản ánh những hoạt động thể dục thể thao sinh động và phong phú tại các địa phương ngành. Xin chân thành cảm ơn sự đóng góp nhiệt tình của các bạn.
Tòa soạn xin đề nghị các bạn viết tin thật gọn, để phần tin hoạt động thể thao (ở trang 2) có thể đề cập được nhiều nơi trong một số báo.
Về bài viết cho các mục: Chuyện cơ sở, Tiểu phẩm, Chuyện vui, Cầu thủ được yêu thích, Tập thể và cá nhân tiên tiến về thể dục thể thao, Gia đình thể thao, Câu lạc bộ thể thao… Xin lưu ý không dài quá 500 – 600 chữ.
Về ảnh, Toàn soạn rất cần ảnh hoạt động, thi đấu ở các cấp, và ảnh chớp nhanh thể hiện rõ ý khen – chê…
Thể thao Việt Nam mong nhận được sự cộng tác của các bạn ngày càng chặt chẽ hơn.
Thông báo về việc nhận đặt mua báo thể thao Việt Nam Quý II – 1997
Ngành Bưu điện xin trân trọng kính mời các cơ quan, đoàn thể và bạn đọc trong cả nước: Từ ngày 5-3 đến ngày 25-3-1997 đến đặt mua báo Thể thao Việt Nam và báo chí xuất bản trong nước Quý II – 1997 tại các cơ sở Bưu điện nơi gần nhất.
Mọi chi tiết xin liên hệ tại các cơ sở Bưu điện nơi nhận đặt mua.
Quang Trí – Báo thể thao Việt Nam – Hà Nội – 1997

Ngôi sao nhỏ trên quê hương Tây Sơn

Năm thể thao 1995, Cờ vua Việt Nam tiếp tục khẳng định vị trí của mình qua các cuộc đọ sức ở các cuộc thi quốc tế. Tại giải vô địch cờ vua Châu Á, đội nữ Việt Nam đã giành huy chương bạc (xếp sau đội Trung Quốc). Kỳ thủ Hoàng Thanh Trang đoạt huy chương bạc, trở thành Đại kiện tướng cờ vua thế giới; Trang còn được xếp trong Top 12 của FIDE (nữ)… Chưa hết. Mới đây cờ vua Việt Nam lại xuất hiện thêm nhà vô địch cờ Vua thế giới lứa tuổi 14 Châu Thị Ngọc Giao. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng vài năm lại đây thành tích của em đã vượt trội: vô địch giải cờ Tướng thanh niên quốc gia, huy chương đồng giải cờ vua Đại Hội thể dục thể thao toàn quốc lần thứ 3. Và những ngày cuối cùng của năm, tin vui từ Paris bay về, tại giải vô địch thế giới cờ vua đấu nhanh lần thứ nhất, Châu Thị Ngọc Giao Việt Nam đã đoạt chức vô địch lứa tuổi 14. Với 9 ván đấu, hòa 2 thua 1, em đứng đầu trong tổng số 38 vận động viên ở lứa tuổi này. Thế là, nhà Việt Nam lại có thêm nhà vô địch cờ Vua thế giới, đây là chiếc công vang dội nhất của môn cờ Vua Việt Nam trong năm qua. Châu Thị Ngọc Giao đang học lớp 10E trường trung học phổ thông Nguyễn Thái Ngọc, thành phố Quy Nhơn, Bình Định.
Thành công và định hướng
Luôn coi là bộ môn mũi nhọn trong quá trình hội nhập của thể thao nước nhà với khu vực và châu Á từ chiến thắng của vận động viên Nguyễn Quốc Cường tại ASIAD 86 tới thành công tại SEA Games 18 này, bắn súng vẫn là bộ môn giành nhiều huy chương vàng nhất về cho đoàn thể thao Việt Nam tại đấu trường khu vực, cũng chính điều này đã khẳng định năm 1995 là năm thành công của bộ môn băn súng trong những định hướng mới.
Một nét nổi bật của bộ môn bắn súng là sự chuyển giao giữa các thế hệ vận động viên, quá trình này nằm trong định hướng phát triển của nhiều năm qua và tới nay đã thu được kết quả tốt đẹp. Nếu nhìn vào đội hình của đội hình của đội tuyển quốc gia 1995, chúng ta thấy những gương mặt kỳ cựu của làng bắn súng như Nguyễn Quốc Cường, Đặng Thị Đông, Ngô Ngân Hà… chính họ mặc dù ảnh hưởng nhiều của tuổi đời, của bệnh tật, nhưng với kinh nghiệm thi đấu phong phú, với phong đọ “vụt sáng” trong những thời điểm quyết định đã mang lại những chiến thắng cho Tổ Quốc. Cũng chính họ, giờ đây ngoài tình đồng đội còn là những người thầy và những điểm tựa vững chắc cho lớp vận động viên trẻ. Nếu tại SEA Games 17, các vận động viên trẻ chỉ chiếm 4/19 vị trí và thành tích của họ mới chỉ là những bước thử nghiệm, thì tại SEA Games 18, họ đã tạo nên những điều kỳ diệu cho bộ môn mà tiêu biểu cho thế hệ này là 3 vận động viên tuổi đời chưa vượt quá 20 – Đào Minh Tâm. Nguyễn Thị Linh Chi, Nguyễn Thị Kim Oanh mới chỉ tập bắn súng từ 3 đến 5 năm nay nhưng đã giành ¾ huy chương vàng và 1 huy chương bạc tại SEA Games 18. Rồi cả những gương mặt trẻ sáng giá trong các giải VĐQG như: Nguyễn Thị Tuyết (KLQG nội dung SN hơi), Lê Quý Long ( SN tốc độ), Nguyễn Xuân Thành ( ST nam) và lửa vận động viên đang ở trong thời kỳ sung sức như Trịnh Quốc Việt, Phạm Công Sơn, Nguyễn Tấn Nam… đã tạo nên ba tuyến thi đấu ổn định của đội tuyển.
Nhắc đến chuyên môn, không thể không nói đến sự đầu tư lớn của Tổng cục thể dục thể thao về cơ sở vật chất, phát triển lực lượng, hệ thống nội dung thi đấu trong năm qua. Mặc dù còn nhiều khó khăn nhưng chưa bao giờ đội tuyển quốc gia lại đầy đủ súng và đạn để luyện tập, thi đấu trong cả một thời gian tập huấn kéo dài gần 2 năm. Và cũng từ 4-5 năm nay, nhiều nội dung mới được đưa vào hệ thống giải quốc gia như: SN thể thao nữ, SN ổ quay, ST hơi nam, nữ… đã tạo nên 13 nội dung thi đấu chính thức tại các cuộc thi trong nước và quốc tế (chỉ còn 4 nội dung trong bộ môn chúng ta chưa phát triển vì lí do cơ sở vật chất như bắn đĩa bay, lợn chạy…) mà sự đầu tư ấy đã tỏ ra hiệu quả với 2 huy chương vàng súng ngắn thể thao nữ và 1 huy chương bạc động đội súng ngắn ổ quay. Trong năm qua, Tổng cục thể dục thể thao và Trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia đã sử dụng trường bắn tại Nhổn (Hà Nội) cho giải các đội mạnh toàn quốc trong tháng 4, trường bắn đạt tiêu chuẩn về các mặt như bệ bắn, tuyến bia, cách âm v.v… và năm qua, lần đầu thành phố Hồ Chí Minh đã góp mặt trong các giải VĐQG, các đoàn như Bộ Nội vụ đã trình làng lớp vận động viên trẻ, những đoàn mạnh như Quân đội, Hải Hưng, Hà Nội, Hải Phòng… nhiều vị trí quan trọng dần dần được những vận động viên trẻ lần đầu gánh vác.
Năm 1995, bộ môn vượt lên với 17 KLQG so với mọi năm, nhưng cũng phải thừa nhận rằng nếu nhìn kỹ vào các KLQG mới thì với 5/17 là KLQG cá nhân, băn súng Việt Nam giờ đây có đặc điểm sự đồng đều giữa các vận động viên ( ¾ huy chương vàng tại SEA Games 18 là của đồng đội), đây sẽ là nết mới, cần chú ý trong công tác huấn luyện nhằm tạo nên những động lực phấn đấu cho những huy chương vàng cá nhân. Cũng tại đấu trường SEA Games lần này,chúng ta cũng dễ dàng nhận thấy ngoài những tiến bộ, cũng một số nội dung đã xuất hiện dấu hiệu chững lại hoặc có bước phát triển chậm so với các nước trong khu vực, trong đó nội dung ST nữ là ví dụ: 3 kỳ SEA Games trước đều có huy chương vàng thì lần ngoài việc “mất” huy chương vàng, đã không tạo nên những khoảng cách rõ rệt so với tiến bộ của các vận động viên Thái Lan, Inddoneessia, Philippin…, còn nội dung ST nam thì thực sự sút kém.
Việt Dũng – Thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao Trung ương 1996

Mèo bé, chuột con – bài học tốt

Trong số các câu tục ngữ mà ông bà ta truyền lại, có một câu thật chí lí, chí tình: “Mèo bé bắt chuột con”. Nó như nhắc nhở ta nên lường trước sức mạnh mà tính mọi việc. Bình Pháp của Tôn Tử xưa cũng dạy: “Biết mình biết người, trăm trận đánh trăm trận thắng”. Vậy từ nghệ thuật dùng binh đến cuộc sống đời thường, ở đâu và lúc nào cũng thế, nếu con người ta nhận thức đúng về mình, biết người và hiểu mình một cách đầy đủ, chính xác, thì ý đồ và mục tiêu đặt ra cho mình tất sẽ đạt được. Xét trên bình diện thể thao thì “Mèo bé bắt chuột con” là biết chọn cho mình một chiến thuật, một đấu pháp thích hợp, với một tư duy thực tế, dựa trên cơ sở biết mình và hiểu người. Và thực tế đã chứng minh điều ấy. Các VĐV Việt Nam tầm vóc nhỏ, thể lực và kỹ thuật còn hạn chế. Các tố chất cần và đủ cho các cuộc thi đấu đỉnh cao như vô địch thế giới, vô địch Olimpic ta còn bất cập (trừ cờ Vua và một số môn võ mà ta đạt giải cao). Song, nhìn tổng thể thì thể thao Việt Nam mới chỉ ở mức “thường thường bậc trung”, nếu không nói là còn yếu kém so với một số nước trong khu vực cũng như trên thế giới. Từ tổ chức thấy được tương quan lực lượng giữa ta và các đối thủ, Đoàn TTVN Đông Nam đã đề ra cho mình một số chỉ tiêu khiêm tốn phù hợp. Tại Đại Hội TDTT Đông Nam Á lần thứ 18 vừa diễn ra tại Chiang Mai (Thái Lan), Đoàn Việt Nam dự kiến giành 12 huy chương vàng, bóng đá đứng hạn tư (nghĩa là vào đến bán kết). Với kết quả chung cuộc trên 50 huy chương các loại, trong đó có 10 huy chương vàng (thấp hơn dự kiến 2 huy chương) nhưng lại làm điều bất ngờ lớn trong bóng đá: lọt tới trận chung kết, độ sức với nước chủ nhà, giành huy chương bạc Đại hội, tiếp tục củng cố vị trí thứ 6, trong tổng số 10 quốc gia dự giải (riêng số huy chương vàng gấp 2 lần đoàn Myanmar). Thắng lợi này làm nức lòng giới hâm mộ và đồng bào cả nước, tạo đà cho thể thao nước nhà tiến xa hơn trong năm 1996 và những năm tiếp theo.
Năm Ất Hợi sắp qua và Xuân Bính Tý đang đến gần. Có gì thú bằng trong giây phút giao thừa “tống cựu nghinh tân” đặt nâm rượu, thắp nén nhan nên bàn thờ tổ tiên mà nghiền ngẫm, mà suy tư điều cổ nhân đã dạy. “Mèo bé bắt chuột con”. Các cụ cho ta bài học lớn!
Nghĩ về con chốt nhỏ
Chiều biên giới hoàng hôn màu tím, chốt nhỏ âm thầm tím cả hoàng hôn, rừng lặng im rót tiếng chim vào tổ, chốt nhỏ không về, chốt qua sông, là chốt nhỏ qua sông không trở lại, biết chiến trường ác liệt vẫn tiến lên, biết sau lưng có muôn ngàn ước vọng, mong được bình yên trong mọi cõi lòng, chốt đi mãi từ ngày đầu cuộc chiến, đến tận cùng sào huyện lũ sảo lang, thanh thản hy sinh nằm lại bên đàng, hoa thắm đỏ , chốt không ngày trở lại, ai có nhớ có thương về chốt nhỏ, về cuộc đời một người lính gian nan trời cao lắm ước mơ càng xanh thắm, tôi xin làm chốt nhỏ chốt quan san…
Bóng đá Việt Nam
Hầu hết các đợt tấn công của đội Thái Lan tập trung bên cánh phải của họ, kết thúc bằng các quả lật bóng vào trung lộ cho Natipong, và thậm chí là trung vệ lên đánh đầu. Thiếu vắng Mạnh Cường, hàng hậu vệ không còn ai dẫn dắt, chỉ còn mỗi việc phá bóng lên. Hàng tiền vệ không có người dám cầm bóng, điều chỉnh nhịp điệu, giữ bóng chắc khi đối phương tấn công, và nhả bóng kịp thời khi tiền đạo thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của đối phương. Trên hàng tiền đạo, không có cầu thủ có tốc độ, dám cầm bóng mạnh dạng đột phá. Lư Đình Tuấn không thực hiện được nhiệm vụ chặn các ngòi nổ tấn công bên cánh phải của đội Thái, mà người tham gia nhiều khi lại là hậu vệ phải của đội bạn. Tấn Thành không có độ dướn cần thiết để thoát nhanh khỏi hậu vệ, hơn nữa chỉ dẫn bóng dọc theo hành lang dọc biên trái, nên đội Thái Lan dễ ngăn chặn các đợt tấn công ít ỏi của Việt Nam. Có thể nói, với bố trí đội hình như hiệp một, đội Việt Nam đã tự đặt mình vào thế bị động. Huấn luyện viên đội Thái đã biết tận dụng tình thế, dùng Natipong kéo các hậu vệ Việt Nam để tiền vệ Taoan rảnh chân sút bóng từ xa. Điều gì đến sẽ đến. Sự đấu trí giữa hai huấn luyện viên đã nghiêng về đội chủ nhà, mà hai bàn thắng đẹp nhất của Taoan là những bằng chứng hùng hồn. Việc tung Hồng Sơn, Minh Chiến và Huỳnh Đức vào hiệp hai là quá muộn mằn. Hàng hậu vệ đã không còn sức để nhã những đường bóng phản công chính xác. Vả lại đội Thái cũng đã thay đổi chiến thuật: với cái vốn hai bàn thắng, họ rút thêm tiền vệ sân nhà và từ trung tuyến tung những đợt phản công sắc bén với tốc độ và linh cảm tình huống làm bàn tuyệt vời của Natipong. Kết quả là họ đã thắng lợi với bốn bàn trắng.
Đêm đó, theo dõi qua truyền hình, tôi đã ngồi thừ ra hồi lâu, một điều lâu nay chưa hề xảy ra. Ngỡ tưởng nỗi đam mê bóng đá đã qua rồi, ai ngờ vẫn còn đó. Nỗi đam mê của một thời trai trẻ, của một thời bóng đá còn là nghiệp của nhiều người, mặc dù họ đang có những quyền lợi vật chất lớn lao nào, ngoại từ lòng ham mê nghề nghiệp, lòng tự trọng của bản thân và niềm ngưỡng mộ của các cổ động viên. Tôi không muốn nói lại cái câu lâu nay đã trở nên nhàm: Bao giờ cho đến ngày xưa. Tôi chỉ muốn nói rằng từ thắng lợi và từ thất bại ở SEAGame Chiang Mai, sẽ khởi sắc một thời kỳ mới, huy hoàng hơn của bóng đá Việt Nam.
Xuân Bính Tứ – Thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao Trung ương 1996

Những khó khăn không nhỏ trước các nhà tổ chức Atlanta – 96

Chiều ngày 19-7-1996, ngọn lửa Olympic sẽ bùng cháy trên sân vận động thành phố Atlanta, mở đầu cho cuộc đua tranh của Đại hội Atlanta – 1996, được đánh giá là đại hội lớn nhất trong lịch sử Olympic hiện đại. Trong khi mà giới hâm mộ, và cả lực lượng huấn luyện viên, vận động viên chờ mong từng ngày, từng giờ cho chóng tới thời khắc của Đại hội này, thì những nhà tổ chức lại đang vắt chân lên cổ mà chạy hòng theo kịp với nhịp độ thời gian, bởi công việc còn quá nhiều. Một trong những nhiệm vụ nặng nề nhất đối với các nhà tổ chức, là việc thiết lập đội quân phục vụ. Chỉ riêng việc bán những chiếc áo phông làm quà lưu niệm tới việc bán vé cho khách xem cũng cần tới 52.000 người. Rồi việc hướng dẫn khách đến các địa điểm thi đấu, tới chỗ ngồi, lái xe và phục vụ… cũng cần ít nhất 42.000 người. Riêng việc trông xe hơi ở những khu vực thi đấu xa xôi cũng cần tới 2.000 người. Ngoài ra, còn hàng trăm người phải làm việc tính theo giờ, phục vụ nhu cầu làm việc cho các hãng tài trợ. Ngay như hãng Coca Cola nổi tiếng đã cần tới 300 người làm việc tại công viên quảng cáo theo chủ đề Olympic của hãng. Nếu tính tới tất cả hãng tài trợ và quảng cáo khác, thì con số này sẽ không nhỏ.
Theo tính toán của Uỷ ban tổ chức Đại hội Olympic Atlanta – 96, thì Uỷ ban này cần tới hơn 100.000 người làm việc tạm thời và tự nguyện để phục vụ cho Đại hội. Một khó khăn không nhỏ, là đến bây giờ các quan chức phụ trách vẫn chưa biết được con số chính xác bao nhiêu chỗ làm đã chiêu mộ được người. Hơn nữa ở thành phố Atlanta kiếm đủ số người cần thiết là việc làm không đơn giản. Ngay như hãng giới thiệu việc làm Randstad đang mở chiến dịch tìm kiếm 19.000 người cho Uỷ ban tổ chức cũng gặp khó khăn không nhỏ khi chỉ có 400 nhân viên, nên cũng chỉ hy vọng tìm được phân nửa con số trên. Như vậy, số lượng người phục vụ và việc tìm kiếm họ đang đặt ra trước các nhà tổ chức những thách thức lớn lao, dù rằng người Mỹ vốn có kinh nghiệm tổ chức các ngày hội lớn.
Tuy nhiên, khó khăn đâu phải đã hết đối với Atlanta, vì thành phố này chính là nơi có tỷ lệ tội phạm cao nhất nước Mỹ. Tội phạm ở đây đã tăng 4% trong khi giảm 2% trên toàn nước Mỹ. Trong một cuộc thăm dò 128 nhà kinh doanh sống ở các khu vực Đại hội Olympic, thì 71% số họ tỏ ra lo ngại về nạn khủng bố. Người ta cũng lo lắng về khả năng dùng hơi độc tại các đường tàu điện ngầm. Ngày hội lớn của thể thao hành tinh vì vậy có nguy cơ đe doạ. Để xua tan những lo ngại, đích thân thị trưởng Atlanta, Bill Campbell, đã tuyên bố: “Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để Đại hội được an toàn. Đơn giản là phải làm việc nhiều hơn”. Theo dự kiến, hơn 25.000 cảnh sát sẽ được trao nhiệm vụ bảo đảm an toàn cho 10.500 vận động viên, 5.500 quan chức từ 197 nước và một triệu khán giả, chưa kể tới hơn 100.000 người phục vụ ở trên.
1001 chuyện Olympic Atlanta
Huỷ bỏ những chuyến bay
Thành phố Atlanta hiện đại và cũng vì lẽ đó mà đã gặp phiền hà bởi sự “hại điện” đó. Mỗi ngày trên bầu trời thành phố có 800 chuyến bay hàng không lướt qua, gồm cả máy bay hành khách, máy bay quân sự lẫn máy bay tư nhân và máy bay thể thao. Điều này rõ ràng tạo mối nguy hiểm cho các vận động viên và người xem. Không thể để xảy ra việc một UFO – đĩa bay – hay một vật thể bay lạ nào đó bỗng chợt xuất hiện phía trên những sân vận động đầy kín hàng nghìn người xem (nhiều khi có các nhân vật quan trọng – VIP như các nguyên thủ quốc gia nữa). Điều đó quả là không thể chấp nhận. Bởi thế, ban tổ chức cho sự an toàn là uy tín và trọng trách lớn. Với tổn phí 2,5 triệu USD, người ta đã lắp đặt thêm máy móc, thiết bị kiểm tra không lưu trên bầu trời Olympic, nghĩa là không phận trên các đấu trường Olympic Atlanta – 96. Ai muốn bay qua bầu trời Atlanta mùa hè này khi Đại hội Olympic đang diễn ra, xin mời bay trên cao tít mù tắp theo quy định!
Kim Cúc – Thể dục thể thao/ Ban tổ chức thể dục thể thao TW 1996

Vấn đề kỷ luật dưới thời huấn luyện viên Wenger

– 52 cầu thủ dị đuổi khỏi sân trong 7 mùa bóng của Wenger (Manchester chỉ có 21 thẻ đỏ trong thời gian đó).
– Từ đầu mùa bóng 2001 – 2002 đến nay, 20 cầu thủ Arsenal đã bị phạt thẻ đỏ (Manchester chỉ bị 2 thẻ trong thời gian này, và đều là Roy Keane).
– Tổng số án treo giò của các cầu thủ Arsenal: 148 trận
– Án phạt bằng tiền dành cho cầu thủ: 150.000 bảng Anh
– Án phạt bằng tiền dành cho câu lạc bộ Arsenal: 2 lần 50.000 bảng Anh
– Patrick Vieira đã bị đuổi khỏi sân 9 lần (có tư liệu nêu là 8 lần) và phải nộp phạt tổng cộng 93.000 bảng Anh.
– Ít nhất Vieira cũng sẽ bị treo giò 1 trận vì chiếc thẻ đỏ gần đây nhất, như vậy tổng số án treo giò của cầu thủ này từ trước đến nay sẽ lên đến con số 27 tức là chiếm khoảng 2/3 mùa bóng.
Cuộc đua sít sao
Dù Premier League mới trải qua 6 vòng nhưng theo thủ quân Roy Keane (Manchester United), cuộc đua năm nay sẽ diễn ra quyết liệt hơn, không còn cảnh đua tay đôi giữa Arsenal và Manchester United: “Trận đấu tối 21-9 cho thấy không có nhiều cách biệt về trình độ giữa Arsenal và Manchester United. Bên cạnh đó, còn phải kể đến những ứng viên đáng gờm khác như Chelsea, Liverpool và thậm chí Newcastle cũng sẽ nhanh chóng trở lại. Các bạn sẽ thấy 1 mùa bóng tranh ngôi vô địch quyết liệt nhất. Bất cứ đội nào xếp trên Arsenal và Manchester United đều có cơ hội lớn giành ngôi vô địch”. Ở trận đấu này, Roy Keane nhận được phần thưởng “cầu thủ xuất sắc nhất” (Theo đài truyền hình ESPN khán giả lại bình chọn tiền vệ trẻ Cristiano Ronaldo) nhờ hoạt động không biết mệt mỏi và bảo đảm cho Manchester 1 thế trận an toàn trước những mũi nhọn đáng sợ như Henry, Bergkamp, Ljungberg. Tuy nhiên, trái với nhiều dự đoán, Roy Keane không đưa ra bất cứ bình luận nào về vụ va chạm dữ dội giữa Van Nistelrooy và Vieira dẫn đến việc tiền vệ người Pháp bị thẻ đỏ cũng như sự kiện các cầu thủ Arsenal “đánh hội đồng” Van Nistelrooy khi trận đấu vừa kết thúc.
Liên đoàn bóng đá Anh (FA) mở cuộc điều tra
Cuộc so tài được chờ đợi giữa Manchester United và Arsenal gây nhiều thất vọng bởi 2 đội đã chơi quá rắn và dùng quá nhiều tiểu xảo. Vieira bị thẻ đỏ và ngay sau trận đấu là vụ các cầu thủ Arsenal hành hung Van Nistelrooy bất kể anh này vừa đá hỏng quả phạt đền. Tất cả những sự cố này đã được trọng tài Bennett báo cho FA và Adrian Bevington, giám đốc phụ trách báo chí của FA, cho biết: “Chúng tôi đã nhận được báo cáo của trọng tài Bennett và cuộc băng trận Manchester – Arsenal. FA sẽ xem xét tất cả những chi tiết và sẽ sớm đưa ra tuyên bố cũng như quan điểm về những gì xảy ra trong tối 21-9 tại Old Trafford”. Trong khi đó, Vieira hy vọng trọng tài Bennett sẽ hủy bỏ chiếc thẻ vàng anh nhận được trong trận đấu này: “Tôi cảm thấy thật bất công khi bị đuổi. Thực chất đó chỉ là thẻ vàng thứ 2 và tôi không thể kháng cáo. Nhưng nếu xem lại tình huống diễn ra giữa tôi và Van Nistelrooy, trọng tài có thể sẽ thay đổi ý định và tôi tin ông ấy sẽ làm như vậy”.
P.V – Báo Tổng lực – Hà Nội – Năm 2003

Một thắng lợi mở đầu

Mặc dù giải vô địch quốc gia 1996 đang sôi động, nhưng giới hâm mộ cũng rất quan tâm đến đợt tập huấn và thi đấu quốc tế đầu tiên trong năm của đội tuyển quốc gia. Phóng viên Báo thể thao Việt Nam đã có cuộc phỏng vấn ông Phan Hồng Minh, Phó vụ trưởng Vụ TTTTC, Trưởng đoàn bóng đá Việt Nam, ngay khi ông vừa về tới Hà Nội.
-Xin ông cho biết đôi nét về hành trình của đội tuyển trong chuyến du đấu này.
– Khoảng hơn 13 giờ ngày 11-4, chúng tôi đã có mặt tại sân bay Nam Ninh. Ra đón Đoàn bóng đá Việt Nam có đầy đủ đại diện Ủy ban thể thao và Hội Bóng đá Quảng Tây, Đài Phát Thanh – Truyền Hình Quảng Tây tổ chức cuộc gặp gỡ và phỏng vấn đội tuyển Việt Nam ngay tại sân bay. Sau đó, chúng tôi về nghỉ tại Nhà khách trong Khu Liên hợp thể dục thể thao tỉnh.
Ngay buổi chiều, đội tuyển tập nhẹ tại sân vận động . Nhưng do trời lạnh (khoảng 40 độ C), mưa, nên ngay sau buổi tập có thêm hai cầu thủ Mạnh Cường và Đỗ Khải đã bị cảm, phải vào bệnh viện để tiếp nước. Như thế, đội tuyển Việt Nam gần như chỉ còn một đội hình (15 người trong đó có 3 thủ môn).
-Còn về đối thủ là đội tuyển Quảng Tây ?
-Đội tuyển Quảng Tây là một đội bóng chuyên nghiệp của Trung Quốc (còn có tên là đội Ngân Lệ đã từng sang Hải Phòng thi đấu năm 1993 có trình độ hạng hai của nước bạn (tương đương với A1 của ta). Chúng tôi không biết nhiều về đội hình, chiến thuật cũng như thành tích của đội bạn, nên Ban huấn luyện cùng vận động viên Weigang theo tình hình thực tế đã chỉ đạo đội thực hiện chiến thuật phòng ngự – phản công, tận dụng kỹ thuật và các miếng phối hợp, tránh va chạm. Do Trung Quốc đã thực hiện nghỉ hai ngày trong một tuần, nên trận đấu phải chuyển lên chiều ngày 13-4 (lịch cũ ngày 14). Mặc dù trời mưa, nhưng do công tác tuyên truyền tốt, nhất là về thành tích huy chương bạc SEA Games 18 của bóng đá Việt Nam, và cũng do đội ta sẽ là đối thủ của độ tuyển Trung Quốc tại vòng loại World Cup 1998 sắp tới, nên đã có 16 nghìn khán giả tới xem trận đấu. Trên khán đài có cả huấn luyện viên phó của đội tuyển Trung Quốc bay từ Bắc Kinh tới Quan sát.
Cách đây 22 năm, trong chuyến du đấu của đội Thể Công có trận thắng đáng nhớ trước đội Bát Nhất 4-1 trên sân vận động Công Nhân – Bắc Kinh, sau đó đã gặp đội tuyển Nam Ninh và thắng 1-0 ngay trên sân vận động này. Khán giả Nam Ninh vẫn còn nhắc lại trận đấu sôi động với lượng khán giả quá tải ngày ấy.
– Xin ông cho biết qua về diễn biến của trận đấu giữa hai đội.
– Trận đấu diễn ra hết sức sôi nổi và quyết liệt. Trong 15 phút đầu, đội bạn với thể hình, thể lực có ưu thế hơn ta đã uy hiếp khung thành đội ta, thủ môn Phụng phải liên tục phá những đường bóng bổng. Tới phút 18, đội tuyển Việt Nam mới tổ chức được những đường bóng tấn công, và Công Vinh (20) bỏ lỡ cơ hội nghi bàn bằng cú sút xa 25 mét, bóng bật xà ngan. Lối đá phòng ngự phản công của đội Việt Nam tỏ ra có hiệu quả trước sự nôn nóng nghi bàn của đội bạn. Phút thứ 40, từ đường chuyền dài vược tuyến của Lợi (6), Huỳnh Đức (10) dùng tốc độ theo bóng, đi qua cả thủ môn Hồ Nghị (Trung Quốc) khi ra cản bóng ngoài khu vực 16m50, nghi bàn thắng đầu cho đội ta. Sau đó 3 phút, khi cản phá một đợt tấn công của đội bạn, trung vệ Thắng (4) mở bóng cho Công Vinh (20) dọc theo biên phải đi qua tiền vệ của đội bạn chuyền bóng vào khu vực 16m50, Huỳnh Đức (10) bật cao hơn các hậu vê Trung Quốc đánh đầu nghi bàn thắng đẹo thứ hai cho đội tuyển Việt Nam. Tuy có 4 thẻ vàng chia đều cho hai đội,nhưng đều do lỗi kỹ thuật, không phải lỗi đá thô bạo.
Sau trận đấu,các quang chức và khán giả Quảng Tây đều đánh giá cao về trình độ kỹ thuật, chiến thuật của đội Việt Nam, và hy vọng còn có nhiều trận đấu giao hữu như thể này. Ngày 14-4, đội ta cũng thi đấu với đội “lão tướng” Quảng Tây, huấn luyện viên Weigang và cả thủ môn Văn Cường cũng vào sân, đội ta lại thắng 3-2.
13h ngày 15-4, đội tuyển Việt Nam về tới sân bay Nội Bài. Ngay tại đây, các cầu thủ và Ban huấn luyện lưu luyến chia tay để về các đội cơ sở chuẩn bị chô vòng đấu thứ 8 vào ngày 16 và17-4, và hẹn gặp lại vào đợt tập huấn thi đấu tiếp theo của đội tuyển…
– Xin cảm ơn ông, và một lần nữa xin chúc đội tuyển quốc gia giành nhiều thắng lợi mới.
Việt Dũng- Thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao Trung ương 1996