15 năm một chặng đường

Thực hiện đường lối đối ngoại của Đảng và Nhà nước ta, đồng thời nhằm mở rộng, tăng cường mối quan hệ thể thao hữu nghị giữa nước ta và các nước thể thao trên thế giới cũng như khu vực, Hội thể thao đại học và chuyên nghiệp Việt Nam đã tham gia các hoạt động thể thao của sinh viên đại học thế giới và được Liên đoàn thể thao Đại học thế giới (FISU) công nhận là thành viên chính thức từ năm 1981. Ngoài ra, hội còn tham dự các Universiades mùa hè; các cuộc hội nghị của đại hội Liên đoàn thể thao Đại học thế giới. Hội nghị khoa học thể thao đại học (CESU); Các giải thể thao đại học, quan hệ với nhiều đoàn thể thao các nước và tổ chức, cho trên 120 cán bộ, sinh viên đi tập huấn và thi đấu thể thao ở nước ngoài.
Từ đó đến nay, Hội thể thao Đại học chuyên nghiệp Việt Nam đã cử nhiều cán bộ, vận động viên đại học tham gia các Universiades mùa hè và các giải vô địch thể thao như: Universiades lần thứ X tại Mêhicô, gồm 10 cán bộ, vận động viên ở các môn thể dục dụng cụ, điền kinh và bơi lội. Universiades lần thứ XI – 1981, tại Bucarest (Rumani), gồm 12 cán bộ, vận động viên các môn thể thao trên. Universiades XII – 1983 (Edmonton-Canada), gồm 7 cán bộ, vận động viên về hai môn: thể dục dụng cụ và bơi lội. Universiades lần thứ XIII – 1985 tai Kobe (Nhật Bản), gồm 9 cán bộ, vận động viên thi đấu các môn điền kinh, bơi lội và quần vợt. Universiades XIV 1987 (Zagrev Nam Tư) gồm 10 cán bộ, vận động viên cũng thi đấu ba môn trên. Tại các cuộc thi đấu này, các vận động viên đại học Việt Nam đã lập kỷ lục quốc gia về các môn chạy 1.500 mét nam và tiếp sức 4×100 mét nam, được vào chung kết và xếp thứ 6 đại hội. Universiades XV – 1989 (Duisbourg-Cộng hòa liên bang Đức) gồm 9 cán bộ, vận động viên thi đấu hai môn điền kinh, bơi lội. Universiades XVII – 1993 (Buffalo-Mỹ) gồm 3 cán bộ, vận động viên thi đấu môn điền kinh. Và gần nhất Universiades XVIII – 1995 (FuKuoka-Nhật Bản), gồm 4 cán bộ, vận động viên thi đấu một môn điền kinh. Đối với các nước trong khu vực, Hội thể thao đại học Việt Nam đã cử đại biểu tham gia hội nghị thành lập Liên đoàn thể thao Đại học châu Á (thành 3-1992) tại Thái Lan. Liên đoàn thể thao Đại học châu Á (AUSF) dự kiến sẽ tổ chức Đại hội thể thao Đại học châu Á và năm 1996, , Hội thể thao đại học Việt Nam cũng đã cử 9 cán bộ, vận động viên tham dự giải bóng bàn đại học thế giới lần thứ XII (1990) tại Hungari, 7 cán bộ, vận động viên dự giải cờ Vua Đại học thế giới lần thứ nhất (1990) tại Odessa-Liên Xô cũ, 4 cán bộ, vận động viên tham dự giải Karatedo Đại học châu u mở rộng ở Tiệp Khắc – 1993, 9 cán bộ, vận động viên dự giải bóng bàn Đại học thế giới lần thứ XI – 1994 tại Bỉ.
Mặc dù trình độ có hạn và đã cố gắng rất nhiều, nhưng trong các cuộc thi đấu quốc tế này thành tích của các vận động viên thể thao đại học nước ta đạt được hãy còn khiêm tốn. Tuy vậy, đây chính là những cuộc cọ xát thực sự, đã là những bài học rất bổ ít đối với các vận động viên, và giúp cho đoàn thu hái được những thông tin quý giá, phục vụ sự phát triển, sự nghiệp thể thao đại học của đất nước ta.
Những cuộc gặp gỡ quốc tế và thể thao đại học cũng còn là một trong những hình thức “đối ngoại nhân dân” có hiệu quả, rất cần có sự quan tâm nhiều hơn của các cơ quan hữu trách.
PV – Thể dục thể thao/ Ban thể dục thể thao TW 1996

Sức trẻ Brazil

Đội bóng trẻ Brazil đã phục hận cho lớp đàn anh 5 năm trước để giành quyền vào chung kết bằng trận thắng đầy kịch tính trước đội chủ nhà Mỹ trên sân Miami
35000 khán giả đã hò reo khi đội chủ nhà bất ngờ dẫn trước ở phút thứ 62 bằng quả đánh đầu của Carlos Bocanegra trong tư thế hoàn toàn trống trải sau pha sút phạt của Claudio Reyna. Đến thời điểm đó không ít người tin rằng Mỹ có thể lặp lại chiến tích 5 năm trước khi Kasey Keller tống tiễn đoàn cầu thủ Brazil về nước bằng cuộc trình diễn ngoạn mục và cũng bằng 1 bàn thắng vào thời điểm tương tự (năm 1988 Preki Radosavljevic ghi bàn quyết định ở phút 65). Đến thời điểm đó, tuyển Mỹ hoàn toàn lép vế trước lớp trẻ sung sức của Brazil và bàn thắng thực sự là một bất ngờ.
“Đó là một trận đấu khó khăn. Huấn luyện viên Ricardo Gomes của tuyển trẻ Brazil thú nhận: Brazil chiếm ưu thế nhưng chúng tôi đã gặp nhiều khó khăn để chuyển ưu thế đó thành bàn thắng. Đội Mỹ chẳng lúc nào dâng lên tấn công. Họ chỉ mở những đường bóng dài vào khu cấm và cuối cùng thì họ cũng tìm thấy bàn thắng nhờ lối chơi đó”.
Giữa lúc mọi người tin rằng lịch sử đã lặp lại với chiến thắng của tuyển chủ nhà thì Kaka ghi bàn cân bằng tỷ số ở phút cuối cùng trước khi Diego chuyển quả phạt đến ở giờ đấu thêm thành bàn thắng vàng cho Brazil.
Huấn luyện viên Ricardo Gomes cho biết: “Trên tất cả, tôi nghĩ với ưu thế tấn công và những cơ hội đã tạo dựng được, chúng tôi không thể rời khỏi sân bóng mà không giành được chiến thắng. Khi chúng tôi chịu đựng bàn thua đó, phẩm chất của một tập thể đã bừng dậy giúp chúng tôi có được sự điềm tĩnh để quay trở lại cuộc chơi và giành chiến thắng”.
Sau gần nửa giờ vây ép và nhiều lần Kaka sút bóng bật cột, cú sút phút cuối cùng của Ewerthon bị thủ thành Keller cản phá nhưng Kaka đã kịp xuất hiện để bồi vào lưới trước khi trọng tài rút còi đưa trận đấu vào giờ đấu thêm. Thủ thành Keller than vãn: “Thật khó để chấp nhận một bàn thua ở phút cuối cùng bởi chúng tôi đã phòng thủ quá tốt. Bước vào giờ đấu thêm, chúng tôi đang đánh đu với số phận của chính mình”. Brazil ghi bàn thắng vàng phút 100 bằng quả phạt đền khi hậu vệ Cory Gibbs dùng tay xô bóng ra khỏi lưới và chấp nhận lãnh thẻ đỏ. Cory Gibbs kể lại: “Quả bóng đang bay vào lưới, cơ hội duy nhất có thể ngăn trở nó là bằng tay… Tôi nghĩ mình phải làm điều gì đó để ngăn cản một bàn thua. Không còn cách nào khác, nhưng chỉ tiếc là trọng tài đã trông thấy…”.
Huấn luyện viên Bruce Arena không than phiền gì về kết quả nhưng tiếc rẻ khi tuyển Mỹ mất tiền đạo Brian McBride quá sớm. Pha va chạm với Alex đã khiến McBride bị rách mí mắt và phải thay bằng “gã vô dụng” Clint Mathis. Arena nói: “Chúng tôi đơn giản là đã bị “xì gas”. Mất McBride quá sớm đã là một tổn thất thực sự của chúng tôi”.
Brazil sẽ gặp Mexico hoặc Costa Rica trong trận chung kết ngày chủ nhật tới trên sân Azteca, còn tuyển Mỹ sẽ tranh ba tư trên sân Miami ngày thứ bảy.
PV – Báo bóng đá tổng lực – Hà Nội – 2003

Con người của thể thao

Đường phố ở những khu của người da đen tại những thành phố lớn của Mỹ là môi trường tự nhiên của các nhà vô địch quyền Anh da đen. Những bài học abc của môn thể thao này được phần đông trong số họ tiếp nhận từ những cuộc đánh lộn giữa các băng nhóm đường phố. Trong khi đó, mơ ước có được sự nghiệ như Navratilova hay Seles của những cô gái da đen trẻ không có chút khả năng thực thi nào để trở thành thực hiện…
Thế nhưng cô gái 19 tuổi, con gái của viện luật sư da đen Lafayette thuộc Luizjana, là CHANDA RUBIN lại thành công trong việc đi tới đỉnh cao của tennis nữ thế giới.
Cha của Chanda là luật gia, còn mẹ cô nguyên là giáo viên. Chị của Chanda là La Shon, 25 tuổi, đi theo nghiệp của mẹ. Cậu em trai Edward 17 tuổi đang học đại học.Mọi thành viên trong nhà đều chơi quần vợt, song chỉ có Chanda là đi vào hướng nhà nghề. Cô bắt đầu vợt từ khi lên 7 tuổi. Ở độ tuổi thiếu niên, Chanda đã thuộc nhóm đứng đầu hạng tuổi này của Mỹ. Năm 15 tuổi, Rubin thắng giải của hạng tuổi trẻ ở Wimbledon. Đây cũng là điểm khởi đầu cho sưn nghiệp nhà nước. Trước đó, Chanda chưa dành tất cả cho quần vợt. Cô học hành và có cuộc sống của lứa tuổi choai choai ở Mỹ.
Cho đến năm rồi, trong sự biểu dương, khen thưởng hàng năm của Liên đoàn quần vơt nhà nghề WTA, Chanda Rubin đã được trao phần thưởng dành cho tay vợt có tiến bộ nhất trong năm. Điều đó thấy được ở giải quốc tế vô địch Pháp và giải Wimbledon. Ở Paris, Chanda trong tình thế tưởng như vô vọng, đã thắng cây vợt người Séc Jana Novotna (đứng trong số 10 tay vợt nữ hàng đầu thế giới). Novotna dẫn 5 – 0 và điểm đã là 40 – 0 dành cho cô, nhưng rồi lại để Chanda gỡ hòa và thắng ván đó 8 – 6 !
Ở Wimbledon Chanda thắng Patrycja Hy Boulais 7-6, 6-7, 17-15, 17-15 trông trận đấu kéo dài nhất lịch sử: 3 giờ 45 phút.
-Người ta luôn bừng tỉnh tốt nhất để tự mình chiến đấu khi bị ép sát chân tường, sát giới hạn của khả năng. Trong quần vợt, mọi điều còn có thể xảy racho đến khi ai đố còn, chưa giành được điểm cuối.
-Chanda nói như vậy sau trận trắng tay vợt Canada Hy.
Lần nữa, Chanda Rubin đi vào lịch sử quần vợt ở tư cách người tham dự những trận đấu quần vợt marathon là giải Úc mở rộng năm nay. Để lọt vào bán kết, Rubin đã gặp Sanchez , Vicario Acantxa, Banches là cây vợt hạt giống số 3, từng vào chung kết giải trước. Còn Rubin ở tuổi 19, chưa một lần được lọt vào vòng bán kết của các giải trong khuôn khổ Grand Slam nào, Không hề ngại nữ đối thủ có tiếng, Rubin đã “ăn miếng trả miếng”, Chanda di chuyển khắp mặt sân, luôn lên lưới dứt điểm bằng những quả vô lê cực kỳ chuẩn xác. Trận đấu đi qua các tỷ số 6-4 trong quán đầu cho Rubin, 6-2 cho Sanchez ở ván hai; Đến ván thứ ba quyết thắng, Rubin liên tục dẫn trước 4-1, rồi 5-2, nhưng rồi bản lĩnh của tay vợt số ba thế giới đã giúp Sanchez đuổi tới 4-5. Và kể cả khi Rubin có được hai bóng – thắng trận (match – point) thì rồi điểm số của ván này lại là 6-6, 8-8, 10-10 rồi 12-12, tới 14-14. Tới đây, sự hứng khởi đầy mạo hiểm và thể lực trội hơn của tuổi “bẽ gãy sừng trâu” đã giúp Rubin kết thúc ván đấu ở tỷ số 16-14 sau 3 giờ 33 phút thi đấu ! Một kỷ luật của lịch sử giải Australian Open. Cùng đó có kỷ luật số séc (jeu) trong trận 48 (6-4, 6-2, 16-14).
Có thể đến lúc nào đó câc VĐV da đen sẽ có ưu thế trong môn quần vợt, òn hiện tại những niềm vui chiến thắng của họ chưa nhiều. Althea Gibson chiến thắng ở giải nữ Wimbledon năm 1957 và 1958. Tay vợt nam Arthur Ashe (đã chết cách đây ba năm do bi truyền máu có nhiễm HIV) thắng ở Wimbledon năm 1975. Nhà vô địch Pháp năm 1983 là tay vợt da đen Yannick Noath.
-Quần vợt sẽ còn là môn thể thao mà các VĐV da trắng có ưu thế rõ rệt. Đối với nhiều người da đen, giá vé nào xem thi đấu quần vợt còn quá đắt – Chanda Rubin nói – Tôi nói tôi cũng chẳng muốn nói nhiều về màu da của mình.
Nhưng các nhà báo lại không muốn thế. Gần đây, một phóng viên người Anh đã hỏi ba mẹ của Chanda rằng, có phải cái tên Chanda này có gốc gác từ Châu Phi? Câu trả lời đã khiến mọi người tỉnh ra:
-Đó là tên của các phụ nữ người Indiana ở Mỹ. Tôi bắt gặp tên nay trong cuốn truyện cho thiếu nhi, và tôi thích nó. – Bà Chang giải thích – Còn bây giờ các bạn có thể tìm thấy tên này trong cuốn sách kỷ lục quần vợt.
Trần Tiến Tùng -thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao trung ương 1999

Tìm thấy ánh sáng

Nếu giành trọn 3 điểm, cơ hội của Nuremberg ở Bundesliga vẫn còn…. Nuremberg đúng là quá đen. Khi đội bóng này đang hưng phấn với 3 trận liên tiếp bất bại thì… ông trời lại làm hại họ. Cơn mưa như trút nước hôm 11-4 đã lấy mất 1 nửa chiến thắng của Nuremberg trong trận đấu với Wolfsburg. Kết thúc hiệp 1, Nuremberg dẫn 1 – 0. Nhưng ở trận đá lại đêm nay, thầy trò Thomas Von Heesen sẽ phải bắt đầu với những con số 0 tròn trĩnh. Nếu như Nuremberg vượt qua Wolfsburg ở trận đấu ấy thì họ sẽ kéo dài mạch bất bại lên con số 4 liên tiếp. Dĩ nhiên, đội bóng xứ Bavaria sẽ đến làm khách tại Stuttgart với sự hưng phấn chứ không phải tâm trạng bất an. Tuy nhiên, con đường phía trước Nuremberg vẫn còn nhiều chông gai. Khoảng cách giữa Nurem. Trậberg và suất trụ hạng cuối cùng – vị trí thứ 15 của Bielefeld lên tới 6 điểm. Cho dù có giành trọn 3 điểm trong trận đá lại đêm nay, Nuremberg cùng lắm cũng chỉ nhảy lên được 1 bậc.Nhưng nếu thua thì coi như thầy trò Von Heesen tự ký giấy tử hình cho chính họ. Gần 20 năm qua, Nuremberg không biết bại trước Wolfsburg tại sân nhà Frankenstadion. “Những chú sói” cũng đã lên tới đỉnh ở trận thắng Hannover 3 – 2 và giờ là thời điểm đội bóng của Felix Magath sa sút. Trận thua 0 – 1 trên sân Bochum cộng với hiệp 1 nhạt nhòa trước Nuremberg cuối tuần trước là những điềm báo chẳng lành. Cơ hội để Nuremberg có được chiến thắng đầu tiên tại Frankenstadion trong năm 2008 đã ở trước mắt. Nếu bỏ lỡ, Heesen và các học trò còn biết trách ai? Dự đoán: Nuremberg thắng 2 – 1.
Giải cờ vua hạng nhất
Dẫn đầu bảng nam sau giai đoạn 1 nhưng ĐKT quốc tế Từ Hoàng Thông (thành phố Hồ Chí Minh) đã chấp nhận thúc thủ trước Nguyễn Văn Huy (Bắc Ninh) trong trận đấu loại trực tiếp ở bán kết. Sau 2 ván cờ tiêu chuẩn hòa 1 – 1, Huy đã vượt qua Thông trong những ván cờ nhanh. Trận bán kết còn lại, ĐKT quốc tế Đào Thiên Hải (Đồng Tháp) thắng không mấy khó khăn trước Hoàng Nam (Quân đội). Như vậy, Thiên Hải sẽ gặp Văn Huy ở trận chung kết, trong khi đó Hoàng Thông tranh huy chương đồng với Hoàng Nam. Trên bàn cờ nữ, Lê Thanh Tú (Ninh Bình) khẳng định phong độ ấn tượng của mình khi hạ Lê Kiều Thiên Kim (thành phố Hô Chí Minh) ở bán kết. Trận tranh huy chương vàng sẽ là cuộc đối đầu giữa Thanh Tú và Thảo Nguyên (Cần Thơ) – người đã thắng Bích Ngọc (Ninh Bình).
Thanh Minh – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 4 – 2008

Những chiến sĩ trên mặt trận thể dục thể thao: Những quả vàng

Nghe tin anh Lê Văn Lẫm vừa ở miền Trung công tác ra, tôi đến gặp anh ở khu nhà cửa 8 sân vận động Hà Nội. Vài chục năm qua, nơi ở tập thể này, tuy còn nhiều khó khăn, chật chội nhưng cũng tụ hội tương đối đông anh chị em cán bộ chí cốt của ngành thể dục thể thao. mặc dù đang gánh vác trọng trách hiệu trưởng trường đại học thể dục thể thao trung ương (Từ Sơn), nhưng giáo sư Lẫm vẫn phải thường xuyên làm công việc của Tổng cục, của ngành. Chuyến đi miền Trung này, chính là nhiệm vụ của phái viên Tổng cục trưởng giao chỉ đạo Cụm thi đua các tỉnh miền Trung. Anh Lẫm nói:
– Có vào với mấy tỉnh mới thấy hết cái khó khăn, vất vả của địa phương, nhất là các tỉnh miền Trung, cuộc sống nhân dân còn nghèo, thì công tác thể dục thể thao còn lắm gian nan, vất vả, cơ sở vật chất thiếu thốn, thanh thiếu niên, nhất là hàng chục vạn học sinh muốn đến với thể thao nhưng sân bãi, phương tiện tập luyện còn cần đến sự đầu tư nhiều hơn nữa của nhà nước, các cơ quan và các tổ chức xã hội. Rồi anh Lẫm nói như reo vui: Thật đáng mừng, ngành thể dục thể thao Quảng Trị sau đận khó khăn, đã được phục hồi nhanh và lần này được tỉnh thừa nhận có nhiều hoạt động thể dục thể thao tốt, được bình bầu là “Đơn vị xuất sắc”, dẫn đầu Cụm thi đua mấy tỉnh phía Bắc miền Trung…
Anh Lê Văn Lẫm là một trong những lớp cán bộ “miền Nam tập kết ra Bắc”, được đào tạo từ những đợt đầu tiên của ngành thể dục thể thao ở nước ngoài.Sau mấy năm làm công tác ở Viện nghiên cứu khoa học thể dục thể thao, được lãnh đạo điều sang làm công tác quản lý ở trường đại học Thể dục thể thao trung ương – cơ sở đào tạo đội ngũ cán bộ chủ chốt của toàn ngành. Thoắt đó, giáo sư Lê Văn Lẫm đã hơn 30 năm cống hiến cho ngành. Anh đã ngấp nghé tuổi “lục tuần”, nhưng sức làm việc của anh trên lĩnh vực đào tạo cán bộ và nghiên cứu thể dục thể thao đang rất sung sức.
Cũng như anh Lẫm đội ngũ cán bộ giản dạy, công tác quản lý ở trung ương, ngành, các trung tâm thể dục thể thao, viện nghiên cứu DG-Đào tạo đã lên tới con số mấy trăm người. Song, gọi là 50 năm phát triển, xây dựng của ngành thể dục thể thao, đất nước đã phải chịu đựng ngót 30 năm chiến tranh tàn khốc. Vậy mà ngành ta đã đào tạo được hơn 25.000 cán bộ thể dục thể thao từ các khóa đầu tiên ở Quần Ngựa, 30 khóa của trường đại học Thể dục thể thao Từ Sơn, hơn 10 khóa của trường đại học Thể dục thể thao trung ương 2, 10 khóa của trường thể dục thể thao trung ương 3 Đà Nẵng (nay là trường đại học-thể dục thể thao trung ương 3). Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, toàn ngành trong nhiệm vụ chiến lược “Tất cả cho tuyền tuyến”, đã có hàng nghìn cán bộ, huấn luyện viên, vận động viên rời cơ quan, trường học, đoàn thể ra chiến trường. Hòa bình khi đất nước thống nhất, nhiều người rời tay súng lại trở về trận địa thể dục thể thao tiếp tục cho sự nghiệp “Trăm năm trồng người”. Không ít trong số anh chị em ra đi ngày đó đã ngã xuống các chiến trường. Tin tưởng ho sống mãi với non sông, đất nước như chị Lê Thị Bạch Các, đã được nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đặt tên một đường phố, một trường học. Anh hùng lực lượng vũ trang Phạm Ngọc Khánh, nguyên là cầu thủ bóng đá đội Thể Công, hy sinh ở chiến trường Khe Sanh năm 1968. Và những gương công tác chiến đấu, học tập kể sao xiết khi cả ngành thể dục thể thao ta đầm mình trong cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ.
Hòa Hải – thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao trung ương 1996

Hạnh phúc bình dị

Không còn ở đỉnh cao phong độ nhưng Vieri lại có 1 niềm vui khác mà trước giờ anh chưa từng biết đến. Nếu nói về thăng trầm trong cuộc đời, tiền đạo Christian Vieri có thể ngồi cả ngày để bàn luận với bạn. Trong sự nghiệp thi đấu, Vieri đã từng trải qua 14 câu lạc bộ. Mỗi câu lạc bộ là 1 cung bậc thăng trầm hoàn toàn khác nhau. Vì thế Vieri đã được nếm trải những vị cay ngọt khác nhau trong cuộc sống.
Thế sự thăng trầm
Khi chưa là cầu thủ nổi tiếng, Vieri cũng phải trải qua thời gian mài đũng quần dự bị như bất cứ ai. Đó là thời điểm “Bò mộng” khoác áo Prato, đội bóng chơi tại Serie C1. Suốt 1 mùa giải tại Prato, Vieri không được ra sân 1 trận nào. Nhưng cũng có lúc Vieri rất huy hoàng. Đó là khi anh giành chức vua phá lưới La Liga cùng Atletico Madrid hay lúc được Inter mua về từ Lazio với giá kỷ lục (thời điểm năm 1999). Nhưng không phải cứ bước lên đỉnh cao là anh mãi được trọng dụng và hưởng mức lương cao ngất ngưỡng. Năm 2006, Vieri từng bị Monaco đẩy tống, đẩy tháo khỏi câu lạc bộ và dạt tới Atalanta. Tại đội bóng xứ Bergamo, Vieri được hưởng mức lương “thấp nhất Serie A” (1.500 euro/tháng). Sau những đỉnh cao và vực sâu, Vieri trở nên bình tĩnh trước mọi chuyện. Anh có 1 hợp đồng vừa phải với Fiorentina cùng mức lương 1,8 triệu euro/năm, không cao như tại Inter Milan nhưng cũng không thấp như tại Atalanta. Số tiền này giúp Vieri sống an nhàn, không suy tư, đó là những điều mà trước đây “Bò mộng” không hề biết.
Niềm hạnh phục giản dị
Vieri cho biết: “Tôi đang có 1 cuộc sống hạnh phúc, đó là 1 cuộc sống giản dị nhưng tôi lại cảm thấy rất có ý nghĩa”. Đứng trên quan điểm 1 người bình thường, Vieri tự nhận anh thành công so với bạn bè cùng lứa tuổi. Trong tập luyện và thi đấu, Vieri tìm thấy niềm vui khi anh hoạt động tích cực. Có thể Vieri không còn là siêu sao tại Fiorentina (vị trí này thuộc về Mutu) nhưng đồng đội quý trọng và không ghen tị với anh. Mỗi ngày, sau khi kết thúc công việc tập luyện, Vieri trở về nhà ăn uống, xem ti vi. Khi hứng chí thì anh rủ bạn bè hát hò hoặc đi ăn nhà hàng. Cuộc sống điền viên khi chăm sóc khu vườn sau nha hoặc chơi đùa cùng các con vật tinh nghịch khiến anh bị cuốn hút. Vieri cũng không còn cảm thấy luyến tiếc cái thời anh đi săn đón các cô gái. Với Mellisa Satta bên cạnh, Vieri cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc. Sự nghiệp cầu thủ cũng chẳng còn dài. Vieri chẳng lấy làm buồn khi rời xa sân cỏ. Bởi đằng sau đó, 1 cuộc sống sôi động và hạnh phúc vẫn chờ Vieri. Những bãi biển đẹp, những khu nghĩ mát yên tĩnh và những vùng đất đẹp trên thế giới, tất cả vẫn chờ dấu chân của Vieri và Satta.
Anh Tú – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 4 – 2008

Người thầy giáo gương mẫu

Có thể nói không quá chút nào, khắp 49 trường tiểu học, phổ thông trung học cơ sở, không ai không biết tới thầy Nguyễn Đức Lam, người cán bộ phụ trách Đoàn – Đội của Phòng Giáo Dụ Hưng Nguyên, Nghệ An. Anh nguyên là sinh viên trường Đại học thể dục thể thao khoa bóng đá. Tốt nghiệp ra trường, anh về công tác tại trường Cao đẳng sư phạm Nghệ An. Những năm tháng ở mái trường này, anh được mọi người thừa nhận ngoài khả năng giảng dạy thể dục thể thao còn có giọng hát vàng “trời phú” cho, đã không ít lần đem vinh quang về cho nhà trường. Và thế là tiếng lành đồn xa, Phòng Giáo dục Hưng Yên những năm cuối 80 đang rất cần một cán bộ phụ trách công tác Đoàn – Đội. Và Nguyễn Đức Lam được trở về quê hương từ năm học 1989 – 1990. Từ năm 1992, anh là ủy viên Ban chỉ huy huyện đoàn Hưng Yên khóa 20. Hoạt động Đoàn – Đội và thể dục thể thao do anh phụ trách đã thực sự khởi sắc. Nam nay anh bước vào tuổi 40, nhưng ở đâu có anh ở đấy có lời ca tiếng hát. Anh là hạt nhân của phong trào văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao Hưng Yên hiện nay, là người thầy giáo được tất cả các em thiếu niên, nhi đồng yêu mến.
Dù mái tóc bắt đầu có sợi bạc, nhưng với bản tính hồn nhiên yêu đời, yêu trẻ, anh sẽ còn đóng góp rất nhiều cho công tác đoàn đội và thể dục thể thao của Hưng Yên.
Lễ hội văn hóa thể thao miền núi Quảng Nam – Đà Nẵng
Chuẩn bị lực lượng tham dự hội thi các môn thể thao dân tộc toàn quốc lần 1 năm 1996, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng tổ chức Lễ hội Văn hóa Thể thao dân tộc miền núi lần thứ 14. Lễ hội sẽ diễn ra từ ngày 14-3-1996 đến 16-3-1996 tại huyện Hiệp Đức (Quảng Nam – Đà Nẵng). Về dự lễ hội năm nay có các đoàn Miên, Giằng, Phước Sơn, Trà My, Tiên Phước và huyện Hiệp Đức. Nội dung thi đấu thể thao của lễ hội có các môn bóng chuyền, bóng đá, bắn ná, nhảy cao, thi leo núi, thi kéo co. Các môn thể thao quốc phòng có: chạy vũ trang, bắn súng CKC và K54, thi Chiến sĩ công an khỏe. Phần lễ hội văn hóa gồm các hoạt động biểu diễn như đốt pháo hoa, múa cồng chiêng, liên hoan các tiết mục văn nghệ đặc sắc của đồng bào dân tộc. Lễ hội văn hóa thể thao mùa Xuân là hoạt động truyền thống được tổ chức hằng năm của đồng bào các dân tộc Quảng Nam – Đà Nẵng.
Long An tổ chức hội khỏe Phù Đổng
Hơn 95% các trường trong toàn tỉnh tổ chức hội khỏe Phù Đổng, trường tổ chức ít nhất là 4 môn, nhiều nhất là 6 môn thể thao.
Cấp huyện thi đã có 14/14 huyện thi tổ chức hội khỏe Phù Đổng ở thời gian từ 7 đến 15-2-1996 với 6 môn thể thao được tổ chức gồm: bóng đá mini, bóng chuyền mini, cờ Vua, bơi lội, điền kinh, bóng bàn và các trò chơi dân gian như: đập nồi, kéo co, nhảy bao bố, đua xuồng…
Vòng chung kết toàn tỉnh giải bóng đá mini với 16 đội tham dự, bóng chuyền mini 14 đội tham dự và bóng bàn có 14 đội tham dự đã được tổ chức thi đấu trong 3 ngày vào trung tuần tháng 2-1996, 3 môn thi còn lại là: điền kinh, bơi lội và cờ Vua sẽ tiếp tục được tổ chức thi đấu vào cuối tháng 3-1996.
Phước Vẹn – Thể dục thể thao/Ban thể dục thể thao TW 1996

Lên bổng xuống trầm

Thần may mắn luôn song hành cùng Hoàng Anh – Gia Lai trong những lúc tưởng như hiểm nghèo nhất. Không có những vụ chuyển nhượng ồn ào như các “đại gia” khác, nhưng cũng như những năm trước, mỗi khi bước vào giải là cựu vương Hoàng Anh – Gia Lai luôn đề ra mục tiêu tối thượng: vô địch.
May mắn hơn là chuyên môn
Trên thực tế, vị trí thứ 3 trên bảng xếp hạng sau lượt đi không quá thất vọng, nhưng cách mà họ thể hiện khiến những người yêu mến họ phải trải qua những trạng thái khác nhau. Lượt đi, Hoàng Anh – Gia Lai đã sủ dụng 1 đội hình già trẻ lẫn lộn và thành tích đạt được cũng đan xen lẫn nhau như cách mà họ thể hiện trên sàn. Nếu như các cầu thủ trẻ Việt Anh, Tăng Tuấn, Văn Thuận… chơi ngày càng ấn tượng thì những cựu binh lại gây thất vọng vô bờ. Trịnh Duy Quang, Sakda, Trần Duy Quang, Thonglao, A Huỳnh đã đánh mất sự chắc chắn và sắc bén của mình so với mùa bóng trước. Còn những tân binh như Minh Thông, Văn Nhiên, Kone thì còn tệ hơn, đây có thể coi là những món hàng hớ của Hoàng Anh – Gia Lai mùa này. Cũng may các cầu thủ trẻ của họ đã trưởng thành nhanh chóng. Các chân sút như Agostinho, Minh Nghĩa đã không còn quá “cùn” nên giúp Hoàng Anh – Gia Lai dần leo lên vị trí thứ 3 1 cách lặng lẽ. Nhưng quan trọng là vị trí thứ 3 hiện tại của Hoàng Anh – Gia Lai được người ta nói đến nhiều về yếu tố may mắn. Điều đó được minh chứng ngay từ ngày đầu khai cuộc, khi họ đang bị chủ nhà Đồng Tâm – Long An dẫn 1 – 0 thì dàn đèn trên sân Long An tắt ngấm. Sau đó đá lại thì họ giành trọn 3 điểm. Nếu không có “vụ án cột đèn” thì liệu Hoàng Anh – Gia Lai có trọn niềm vui? Hay như các trận thắng TMN – Cảng Sài Gòn, TCDK – Sông Lam Nghệ An… họ cũng bị đối phương dẫn trước và sau đó nhờ những bàn thắng may mắn mới lật ngược thế cờ. Trận thắng Nam Định gần đây cũng thế, nếu như Nam Định thực hiện thành công quả 11 mét thì chưa biết kết quả sẽ ra sao. Một thành viên ban huấn luyện Hoàng Anh – Gia Lai tâm sự: “Đúng là lượt đi chúng tôi gặp nhiều may mắn, những trận thắng mà chúng tôi có được đều dựa vào yếu tố may mắn hơn là về chuyên môn. Nhưng có như thế mới là bóng đá chứ”.
Sẽ ra sao ở lượt về?
Trong số 4 “đại gia” thì Hoàng Anh – Gia Lai là đội bóng để thủng lưới nhiều nhất với 19 bàn. Trong khi đó, họ cũng ghi được 20 bàn ở giai đoạn lượt đi. Vì thế, hàng thủ là điều đáng lo nhất lúc này. Do tuổi tác, thủ lĩnh Trịnh Duy Quang không còn xông xáo khiến hàng phòng ngự bị suy yếu khi 2 lính mới Minh Thông và Văn Nhiên không đảm trách nổi. Hàng tiền vệ cũng khá mỏng khi Thonglae không còn là chính mình, Trần Duy Quang cũng mất hút vì vậy Hoàng Anh – Gia Lai thiếu 1 người châm ngòi cho tuyến trên. Rất may, những chân sút trẻ như Tăng Tuấn, Văn Thuận và Agostinho vẫn săn bàn khá đều nên họ đã có những bước thăng tiến sau khoảng lặng. Có lẽ, để thực hiện mạnh và đủ sức cạnh tranh với các đối thủ khác trong giai đoạn lượt về, Hoàng Anh – Gia Lai cần phải có nhiều sự bổ sung từ tất cả các tuyến. Trong đó điểm yếu nhất vẫn là hàng thủ. Bên cạnh đó, hàng tiền đạo cũng cần phải bổ sung vì Agostinho bây giờ không còn nhạy bén, ra sân là có bàn thắng như mùa trước. Thay đổi, đó là điều tiên quyết mà ban huấn luyện Hoàng Anh – Gia Lai đã đề ra để rước Cúp vô địch trở lại phố núi, bằng không họ sẽ thất bại. Bởi giai đoạn lượt về không còn là thời gian để họ nhởn nhơ nữa.
Đức Đồng – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 5 – 2008

U-50 vẫn chiến đấu

Với tân chủ tịch HFF Lê Hùng Dũng, cái cần nhất của ông lúc này là thời gian vì phải đảm đương cùng lúc nhiều cương vị. Sau khi được bầu làm chủ tịch Liên đoàn bóng đá thành phố Hồ Chí Minh (HFF) vào ngày 18-4, ông Lê Hùng Dũng đã có cuộc trao đổi với phóng viên TTNN trên đường đi công tác tại Bình Dương. Vừa là chủ tịch đội đồng quốc tế SJC, phó chủ tịch VFF giờ lại thêm chiếc ghế chủ tịch VFF, thời gian đối với ông quý hơn cả vàng.
-Những hướng đi chính mà ông đang hoạch định cho bóng đá thành phố Hồ Chí Minh với vai trò chủ tịch Liên đoàn là gì?
Tất cả tôi đã trình bày tại Đại hội hôm trước, nhưng tóm lại, tập trung vào 2 việc: thứ nhất, lo cho bóng đá quận, huyện, bóng đá phong trào, bóng đá trường học cho thật tốt. Thứ 2 là lo cho bóng đá đỉnh cao. Nhưng trước hết cần phải rà soát lại tất cả để có cái nhìn chính xác nhằm tìm ra hướng đi hợp lý hơn.
-Ông từng là tổng giám đốc công ty thể thao Đông Á thời câu lạc bộ Đông Á vừa chuyển giao, nhưng rốt cuộc phải ra đi. Theo ông, công việc hiện tại có khác so với ngày trước?
Ngày trước tôi làm ở Đông Á chỉ là cấp câu lạc bộ, nhỏ. Bây giờ quy mô lớn hơn, của 1 thành phố lớn. Khác nhiều. Tôi sẽ có nhiều việc hơn. Vào tuần tới tôi sẽ nhóm họp lại ban chấp hành, làm việc lại với khối quận, huyện, đánh giá tình hình và xem lại về mặt kinh phí, sân bãi xem thiếu đủ. Rồi họp với khối trường học, nhìn lại mọi thứ, đánh giá kỹ rồi mới bắt tay vào làm.
-Ông từng được biết đến là 1 nhân vật có nhiều ý tưởng đột phá, táo bạo trong kinh tế, liệu ông có áp dụng vào bóng đá trên cương vị mới?
Dĩ nhiên là phải có, nếu không có ý tưởng mới tôi nghĩ sẽ không thể thành công. Nhưng tôi chưa thể tiết lộ lúc này. Mới thì có mới, đột phá cũng có nhưng tôi phải họp với ban chấp hành trước rồi mới có thể công bố. Tôi cần mọi người trong Liên đoàn và ban chấp hành thống nhất định hướng chung, cùng nhau bắt tay làm vì bóng đá thành phố Hồ Chí Minh. Có điều chắc chắn là HFF sẽ tập trung lo đồng đều cả 2 mảng bóng đá phong trào và đỉnh cao. Bởi lẽ, đỉnh cao tốt mà phong trào kém thì cũng không thể trụ được lâu, phải có sự hỗ trợ từ phong trào.
-Ở nhiệm kỳ trước, HFF ít tiếp xúc với báo giới nên mọi thông tin, hoạt động của Liên đoàn, độc giả và người hâm mộ đều mù mịt. Ông sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?
Tôi cũng đã có nghĩ đến chuyện này và sẽ giao cho phòng thông tin, tuyên truyền làm. Cụ thể là anh Hồ Nguyễn sẽ phụ trách. Sau mỗi cuộc họp của Liên đoàn, của ban chấp hành, chúng tôi sẽ tổ chức họp báo, mời báo chí đến để thông báo tình hình, đường hướng hoạt động sắp tới của Liên đoàn. Những gì trong cuộc họp sẽ được truyền tải tất cả đến với người hâm mộ để các bên đều có điều kiện làm việc tốt.
-Câu hỏi cuối, ở độ tuổi U-50 lại mang trên vai 3 trọng trách, ông có nghĩ mình đang chịu nhiều áp lực khi công việc nào cũng quan trọng?
Điều tôi cần lúc này là thời gian và dĩ nhiên, tôi phải bỏ bớt thời gian ở vài công việc phụ khác để tập trung cho HFF. Tôi không nghĩ là mình chịu nhiều áp lực vì như tôi đã từng nói, tôi thích tìm sự thách thức. U-50 nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Nhiều người cho là công việc của phó chủ tịch ở VFF là không chuyên trách nên nhàn cũng không hoàn toàn đúng. Bởi không chuyên trách là không ngồi ở đó suốt 8 tiếng công sở nhưng vẫn phải làm cho tốt công việc, phải hoàn thành nhiệm vụ chứ không phải bỏ đó. Công việc nào đối với tôi cũng quan trọng nhưng cái chính là phong cách làm việc. Giống như 1 tổng công ty, 1 chủ tịch hội đồng quản trị có tổng giám đốc, thư ký… giúp việc. Mỗi người có 1 việc, 1 nhiệm vụ khác nhau nhưng quan trọng là phải chung mục đích. Ở HFF cũng vậy, tôi có ban chấp hành, có phó chủ tịch, có TTK, họ giúp tôi rất nhiều và chúng tôi sẽ hỗ trợ nhau để làm tốt công việc chung. Tôi tin vào ban chấp hành mới, những con người mới sẽ mang làn gió mới đến cho bóng đá thành phố Hồ Chí Minh.
-Xin cám ơn và chúc ông thành công trên cương vị mới!
Hy Lam – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 5 – 2008

Ai lĩnh công đầu?

Mùa bóng 2007 – 2008 là 1 mùa bóng đầy thành công đối với Villarreal. Họ đứng thứ 2, trên “đại gia” Barcelona, không phải đá vòng loại Champions League. Thành công này có sự đóng góp của tất cả thành viên của đội bóng, cầu thủ, ban huấn luyện…. Nhưng cũng không thể phủ nhận công lao to lớn của những cá nhân chủ chốt.
Joan Capdevila: Anh chuyển đến Villarreal từ Deportivo. Công thủ toàn diện, Capdevila chính là 1 chốt chặn đáng tin cậy của câu lạc bộ. Anh đã làm tốt hơn nhiều những huấn luyện viên đã ra đi là Arruabarrena và Jose Enrique.
Santiago Cazorla: Cazorla đã trở lại câu lạc bộ sau 1 năm chơi theo hợp đồng cho mượn. tiền vệ 23 tuổi này ghi 5 bàn thắng mùa này. Với tốc độ và tư duy chiến thuật nhạy bén, anh được kỳ vọng sẽ là người kế thừa xứng đáng vị trí của Robert Pires.
Nihat: Mùa bóng đầu tiên của anh ở El Madrigal là 0 bàn thắng với 9 lần ra sân. Nhưng sau khi Diego Forlan đi khỏi đội bóng, anh trở thành chân sút chủ lực của đội, với 18 bàn thắng trong 25 lần ra sân.
Giusenoe Rossi: Cựu tuyển thủ U-21 Ý này đã kinh qua 2 giải đấu chất lượng là Premier League và Serie A trước khi đến với La Liga. 11 bàn thắng trong mùa bóng đầu tiên quả là không tồi với 1 tân binh như Rossi.
Maroos Senna: Senna đã có 1 mùa bóng đầy thành công với Villareal. Anh chính là cái máy quét đầy hiệu quả cho những tiền vệ như Pires và Cazorla mặc sức sáng tạo. Dù vai trò của anh tương đối thầm lặng, nhưng anh chính là cầu thủ quan trọng nhất câu lạc bộ trong mùa giải vừa rồi.
Trận chung kết Champions League
Chẳng có gì ngạc nhiên khi các cổ động viên của M.U và Chelsea đến Moscow để tiêu tiền. Theo giáo sư Simon Chadwick của trường đại học Coventry, khoảng 210 triệu bảng sẽ được chi tiêu cho trận chung kết Champions League. “Moscow tuy chưa phải là thành phố đắt đỏ nhất thế giới nhưng đây là trận đấu quan trọng nhất mùa giải nên việc các cổ động viên sẽ thoải mái trong chi tiêu là 1 tâm lý bình thường” giáo sư Chadwick nói. Đội chiến thắng sẽ được nhận khoảng 85 triệu bảng bao gồm tiền thưởng, tiền bản quyền truyền hình và tiền bảo vệ. Trong khi đó, đội thua “chỉ” được 30 triệu bảng. 50.000 cổ động viên Anh sẽ phải chi khoảng 30 triệu bảng cho việc ăn ở, đi lại tại Moscow. Ngoài ra, chưa tính đến 40 triệu bảng cho vé máy bay khứ hồi trở về Anh của các cổ động viên này. Giới nhà giàu và các cổ động viên Nga sẽ tiêu tốn cho bữa tiệc bóng đá này… khoảng 35 triệu bảng. Để được quảng cáo trên truyền hình trước, giữa và sau trận chung kết các hãng phải “bấm bụng” bỏ ra 200.000 bảng cho 30 giây.
P.V – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 5 – 2008